Nhưng tại Bắc Sơn đại quan, lại không hề hiếm thấy.
Cái gọi là trông núi tưởng gần, chạy ngựa đến chết, tuy hắn đã sớm nhìn thấy tòa hùng thành đại quan này, nhưng Trần Bình An vẫn giữ độn tốc bình thường, đến khi thật sự tới trước cổng thành, cũng đã tốn không ít thời gian.
Tường thành cao hai mươi trượng, đối với người thường mà nói vốn đã là vực trời khó vượt, nhưng điều khiến người ta chấn động là, đây vẫn chỉ mới là một tòa vệ thành nằm ở vòng ngoài Bắc Sơn đại quan mà thôi.
Trước cổng thành nguy nga đồ sộ, tu hành giả qua lại không dứt.




